Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Sao lại là…Hà cùng đọc lại Nội?.

Và quả là không phụ lòng tận tình của thầy ,cô, Hà Nội con tôi giành giải Nhất Toán đô thị

Sao lại là…Hà Nội?

1. Cô giáo Mai cứ tiếc cho nó. May quá, cô Mai dạy Toán cho Hà Nội nhà tôi biết chuyện này, cô hơ hải trình lại Văn phòng Sở danh sách dự thi và kết quả thi.

Chả hiểu sao thầy đảm nhận Trung học cơ sở Toán của Sở thế nào lại gạch tên con bé đi và ghi chú bên cạnh công văn trình Giám đốc Sở “tất nhiên là đội Hà Nội nhà mình rồi, nhầm dòng, chỉ có 8 em trong đội tuyển”.

Đứa nào cũng tò mò về tên con. Sau đó con hỏi tên cô giáo, cô nói cô là Sarah Stone, con cười phá lên và nói rằng tại sao tên cô lại gắn với “tảng đá”? Cô nói là ông nội cô muốn thế.

Vợ chồng tôi làm visa để đến nước Mỹ. ” 3. Đấy là kinh nghiệm của người sống gần 60 năm trên đời này.

Hà Nội kể : Con vào phòng phỏng vấn số thứ 5, con chào cô giáo người Anh. Rồi thấy con gọi tên ai đó, tôi quay người nhìn, thấy 1 chàng trai châu Á đang vui vẻ dắt tay Hà Nội. Dòng chữ tên Hà Nội trổi giữa những cái tên châu Mỹ, châu Âu.

Rồi 1 sự kiện đã xảy ra, bước ngoặt trước hết đã mang đến cho Hà Nội một dịp mới. Từ đấy trở đi, cô Mai đi đâu cũng kể về con bé học sinh phổng phao có cái tên đến là may cho trường, cho cô dạy nó.

Chúng tôi cùng vào phỏng vấn, viên chức sứ quán Mỹ là 1 cô gái Việt Nam rất xinh đẹp, cô chỉ hỏi tôi có 5 phút, chồng tôi cô hỏi chưa đến 3 phút , rồi thiên nhiên cô nói nhỏ với tôi “Cháu làm ở đây 5 năm mà chỉ thấy 1 sinh viên mang tên là Hà Nội. Tên con đứng đầu top 9.

Tôi vừa mừng, vừa lo. Sau này Hà Nội nói với tôi là Xao Bình học rất giỏi, được học tiếp Tiến sỹ ngay tại 1 trường lừng danh của Mỹ ngành Sinh học phân tử. Chúc 2 bác xuất phát mạnh khỏe. Nhiều bạn ước ao được đến Hà Nội, được đi lang thang ở phố cổ, ăn chè Hà Nội. Hà Nội lớn lên như bao cô bé 8X, băng qua tuổi mẫu giáo một cách mạnh mẽ, con hầu như thường ốm vặt, dễ nuôi và ngoan hết sức.

Nhưng xét cho cùng, nếu Hà Nội không có đủ nghị lực và tiềm năng vượt qua mọi thách thức mà mọi người và ngay cả tôi cũng có lúc nghĩ vậy là con bé hay gặp may? Nhưng may làm sao được mà 4 năm qua con bé đều dành hết điểm A, được chuyển tiếp học tiến sỹ? Nếu không phải là sự cố dai sức thì vận may cũng bỏ ta đi. Tôi đi họp phụ huynh thường được gọi là “mẹ Hà Nội” chứ chẳng ai biết tên tôi là gì? Thế cũng hay.

Ông Hiệu trưởng viết thư về cho gia đình tôi , thông tin kết quả học tập của con và viết đậm một dòng cuối “cảm ơn ông, bà đã sinh ra được một tia nắng mạnh mẽ, làm ấm lòng những người sống ở tổ quốc Bắc Âu giá lạnh này…”.

Vào Tiểu học, lớp chọn 1A, một hôm con về, ném cặp sách xuống sàn nhà rồi phị: Các bạn đều cười tên con, sao mẹ lại đạt tên con vậy? Con bắt đền mẹ đấy. Điềm may trong thế cuộc chỉ lóe sáng một, hoặc hai lần, nếu không thay, nó sẽ chẳng bao giờ đến với ta nữa. Tôi nghĩ đơn giản là để cho con có dịp thử sức với các anh chị lớn (nó là đứa ít tuổi nhất dự thi).

Khi được biết là tên của Thủ đô nước Việt Nam, quờ quạng đều tìm tòi trên mạng về Hà Nội. Tôi hỏi vì sao? Cậu ấy nhún vai và nói bố mẹ cậu đã 2 lần xin phỏng vấn nhưng vẫn không được visa. Nó đi phỏng vấn mà như đi xem phim vậy. Ảnh: Bắc Việt 2. Hình ảnh cậu bé Trung Quốc dong dỏng gầy, xanh xao, ngờ ngạc trong đám đông như đang đợi mẹ làm tôi nhớ mãi.

Nè con có thể trở thành nhà Toán học, rồi con gái xuất sắc Toán là hiếm lắm, trên thế giới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có hàng trăm phụ huynh, đủ các màu da trên thế giới, tập hợp tại sân trường.

Con yêu cái tên của con sao nhiêu mẹ ạ “. Hoàng Lan. Cô hỏi con tại sao lại tên là Hà Nội? Con nói là mẹ và cả nhà cháu đều yêu Hà Nội, mới lại lúc đặt tên cho cháu, mẹ cháu không nghĩ được ra một cái tên nào khác cả? Con nói tự nhiên bằng tiếng Anh.

Con nói với tôi, rằng họ biết đến Hà Nội cũng một phần vì tên con mẹ nhỉ? Tôi cười, ừ có thể như vậy lắm chứ? Nếu tôi không sinh con ở bệnh viện C, nơi gần thư viện Quốc gia-chốn yêu thích của tôi thời sinh viên, nơi có hàng cơm nguội đẹp nao lòng khi xuân về, nơi mẹ ngắm nhìn bầu trời chớp đỏ khi sinh con…tuốt tuột là quê hương và tình yêu con phố, hàng cây đã thành 1 cái tên Hà Nội, không chỉ riêng con tôi có, mà là tình ái của đời tôi, được lớn lên và trưởng thành cùng Hà Nội.

Nó không giải thích là hội gì. Nó thành công dễ dàng nên tôi lại lo cho ngày mai của con, vì thế cuộc làm sao có thể thẳng một mạch như vậy? Nữ sinh Hà thành.

Rồi con khóc. Học Trung học phổ thông, con không thi chuyên Toán nhưng thi chuyên Anh Trường Amstecdam. Hà Nội đưa cho tôi 1 tấm bảng bìa rất đẹp, in bằng chữ cái Latinh, đó là danh sách Hội viên Phi Beta Kappa gồm 12 người của Trường đại học Minnesota.

Bạn bè tôi tham vấn, ông bà làm tách riêng ngày vào sứ quán ra, ngộ nhỡ họ không cho cả 2 vợ chồng cùng đi thì sao, với lý do sợ ông bà trốn ở lại với con gái? Tôi gạt đi, làm gì mà họ chả biết đến lý do của chúng tôi vào Mỹ, đã khai hết ở trên mạng rồi, chả gì bằng cứ ngay thật. Thư của con viết từ Nauy về “ Lớp học của con chỉ có 12 bạn. Tôi ghi tên con cho nó đi thi.

Hà Nội thường được gọi lên bảng đọc thơ, giải Toán, hát…có thể các thầy, cô cũng thấy con bé có tên ngồ ngồ mà hay gọi chăng? Cũng nhờ thế mà con bé rất chăm học, vì sợ mất mặt và cũng muốn khẳng định Hà Nội là 1 cái tên đẹp? Nhờ Trời, nó luôn đứng thứ Nhất trong lớp. Tôi giảng giải: Cách nhà mình 2 nhà có anh Trần Hải Dương này, bạn mẹ tên là Lê Vĩnh Phúc nhé, đấy là những địa danh tỉnh mà ai cũng ghi nhớ trong đời, tên con rất hay, để dành làm kỷ niệm con ạ…Kỷ niệm gì hả mẹ? À, vì nhà mình ai cũng yêu Hà Nội, nơi có ông bà nội , ngoại sinh sống… Con tôi đã có phần nguôi ngoai.

Học Trung học cơ sở, con tôi được tuyển vào đội tuyển Toán thành thị. Con giới thiệu Harrison và bác mẹ của cậu ta với chúng tôi. Con thi SAT với điểm cao tuyệt đối nên được học bổng học Đại học tại Mỹ. “Đây là Xao Bình, người Phúc Kiến –Trung Quốc mẹ ạ” , Xao Bình chào tôi bằng tiếng Anh và nói là cháu rất tiếc bố mẹ không sang đây được như hai bác.

Tôi không kể với Hà Nội , tôi muốn con thật bình thường, sống vui vẻ với các bạn.

Thế là con lại xa nhà 4 năm nữa. Con bé không nghe và nó đã đỗ dễ dàng vào chuyên Anh như đi thi hát ở Cung Thiếu nhi. Sẽ chẳng có gì để nói, nếu cái tên của con gái tôi không gây ra cho nó sao nỗi rấm rứt cũng như bao niềm hạnh phúc mà nó được hưởng sau này. Số là cơ quan Bộ có 1 suất học bổng Tú tài của trường Quốc tế Chữ thập đỏ Nauy (phải phỏng vấn bằng tiếng Anh và xét học bạ) cho học trò là con cán bộ của Bộ.

Tôi choáng ngợp vì ngôi trường con tôi học: đẹp, cổ kính và hiện đại. Có 8 thí sinh, toàn dân lớp 11 chuyên Anh Ams, hoặc Chu Văn An.

Con còn khoe với tôi , nó được là thành viên của Hội Phi Beta Kappa. Chánh Văn phòng Sở cười rất tươi, xin lỗi cô Mai và nói sẽ khiển trách thầy đảm nhiệm môn Toán. Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì đã cho con 1 cái tên ý nghĩa. Họ là những người Mỹ tiêu biểu, cao lớn, tóc vàng óng, mắt xanh, nụ cười hiền từ luôn trên môi.

Và đặc biệt sạch sẽ. Đôi lúc tôi nghĩ : Nếu tôi không đặt tên con bé là Hà Nội thì nó sẽ thành người thế nào? Cái tên ấy đã vận vào nó những thứ hấp dẫn kỳ lạ , chi phối nó trong tâm thức, lay động nó và nâng đỡ con trong mọi tình cảnh cuộc sống.

Hà Nội của tôi đi như chạy, trong bộ áo tốt nghiệp màu tím than. Tôi bèn tra trên mạng mới biết được đó là Hiệp hội Học thuật đầu tiên và danh giá nhất nước Mỹ, là tổ chức mà có 17 Tổng thống Mỹ và 162 người đoạt giải Nobel là thành viên. Thế rồi nó nói luôn về đường phố Hà Nội, về những món ăn vặt tót vời của Hà Nội và hỏi cô có thích ăn kem không, nó sẽ mời cô nếu cô không ngại? Thế nào mà con bé đỗ trước sự kinh ngạc của mọi người.

Chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp, Hà Nội gửi giấy mời của trường cho phụ huynh sang dự lễ tốt nghiệp.