Đó là một phẩm chất khôn xiết cao quí chỉ những người tin vào mục đích cao cả của mình, tin vào phẩm chất của mình mới có được

Cuộc cách mệnh long trời lở đất ấy là đỉnh cao, là cột mốc vĩ đại trong lịch sử bất khuất, yêu tự do độc lập của dân tộc ta. Những cán bộ Việt Minh lúc đó (những người cộng sản và thuộc lực lượng cộng sản) sống với dân đồng cam cộng khổ, hi sinh cả cuộc thế mình cho dân, không một mảy may tư lợi. CMT8 không vậy.
# Thì đang dâng lên như nước vỡ bờ trên khắp tổ quốc. Nó cũng không phải là kết quả của một ý tưởng được du nhập từ bên ngoài.
Một trong những bài học ấy là CMT8 là cuộc các mạng do dân, vì dân, cuộc cách mệnh của tư tưởng nhân văn. CMT8 không phải là ý muốn chủ quan của một nhóm người, một cá nhân nào. Cuộc cách mệnh của dân, do dân, vì dân tại sao nhân dân lại ủng hộ Việt Minh? Vì Việt Minh đã nêu khẩu hiệu đúng và hết lòng hi sinh để thực hiện nó.
Trái ngược với bọn giặc ngoại xâm và quan tham, người ta chỉ thấy những người cộng sản hi sinh vì dân vì nước đến quên mình nên họ nói dân tin, dân làm theo, coi họ là những tấm gương tinh khiết, cao cả.
Việt Bắc, nơi Hồ Chí Minh đã ngợi ca :”Là gốc gác Hùng Vương ta dựng nước. Nhưng với CMT8, những điều đó hầu như chơi xảy ra. Là quê hương của giải phóng quân, anh cả của Vệ quốc quân”* thì nhiều nơi đã được giải phóng từ những năm trước, tạo thành một liên khu cứ địa cách mệnh với hàng chục nghìn km2, hàng triệu người.
Khi khí thế ngút trời của nhân dân gặp gỡ với năng lực tổ chức, lãnh đạo của những người công sản, nó sẽ trở nên một lực lượng tổng hợp vĩ đại, không gì cản ngăn nổi.
Vì Bác Hồ nghĩ rằng dân tin theo những người làm cách mạng vứi mong được đổi đời thì Chính phủ cách mệnh trước tiên phải hoàn tất lời hứa với dân, đó là “ai cũng có cơm ăn áo mặc, được học hành”, Nếu không giữ lời hứa với dân, không khoan sức dân thì dân sẽ mếch lòng tin, từ mất lòng tin, sẽ không còn đủ sức để tiến hành cuộc kháng chiến 9 năm gian khổ đang chờ đợi trước mắt.
Thật tâm (Còn nữa) *Trích bài báo “Việt Bắc anh dũng” (1948”)- Hồ Chí Minh toàn tập.
Riêng ở Hà Nội, nơi lực lượng Nhật, Pháp và bọn phản động tay sai đông nhất, từ cuộc biểu tình do chúng tổ chức đã trở nên cuộc “phản biểu tình” của hàng chục vạn người để lật đổ chúng. Gần thời điểm đó hơn, đó là nguyên vọng của hai triệu người chết đói vì thiên tai và tội ác của đế quốc, là nguyện vọng của hàng triệu người mù chữ, ngốc nghếch bị bóc lột đến xương tủy, nguyện vọng của những người con đất Việt đứng trước mưu mô xâu xé, chia cắt sơn hà.
Và thật lạ thường, càng đào sâu như thế, nhiều bài học mang tính thời sự nóng hổi càng xuất hiện nhiều hơn. Nói đến một cuộc cách mạng, người ta thường nghĩ đến tiếng súng, máu chảy, những cuộc lật đổ triệt hạ tàn khốc. Cuộc CMT8 thành công được còn là do những người chủ trương cuộc cách mạng dám tin vào dân.
Nói như Nguyễn Trãi, nhà quân sự, chính trị và là thi sĩ lỗi lạc của dân tộc ta trong một bài thơ của ông Làm lật thuyền mới biết sức dân là nước. Tuy bùng nổ ở một nơi nhưng trên toàn quốc đều có sự chuẩn bị hưởng ứng.
Gần dân mới ba cùng, bốn cùng với dân được, còn tường cao cổng kín, xa dân, không nghe được ngôn ngữ của dân thì trước sau cũng thất bại. Các cuộc khởi nghĩa, binh biến hay bạo động phần nhiều thất bại vì ngoài một nhóm đứa ở một địa phương ra, họ không có mối hệ trọng rộng khắp, kiên cố với nhiều địa phương, nhiều nhóm người khác. Trước khí thế ủng hộ Việt Minh như thế quân địch với vũ khí đầy mình đã bại liệt và tan rã.
Niềm tin đó đã được kiểm chứng qua các cuộc cải cách ở trong các chiến khu, vùng giải phóng. Ngược lại, trước khi tan rã, Đảng Cộng sản Liên Xô có 28 triệu đảng viên, đã từng lãnh đạo dân chúng làm nên CMT10, đã vượt qua thời kỳ nội chiến gian khổ, đánh tan phát xít Đức trong cuộc chiến tranh bảo vệ đất nước … nhưng khi đã xa dân, đã mất lòng tin của dân thì trong chính biến năm 1991, không một ai trong số 28 triệu đảng viên ấy đứng ra bảo vệ Đảng cả, chưa kể những người ngoài Đảng 2 - Tin vào dân.
Ở đó người dân được giảm mọi khoản đóng góp, được đi học, được chữa bệnh, được thoát khỏi những hủ tục nhất là ma chay, cưới xin nặng nề.
Khi bị đàn áp, họ mau chóng bị bủa vây, cô lập, mất sự hỗ trợ của bên ngoài và chóng vánh tan rã. Sở dĩ nó đạt được điều đó vì những người lãnh đạo nó đã dựa vào dân, tin vào dân, chân thành vì hạnh phúc của nhân dân. Bài học được lòng dân ấy được bộc lộ trên những mặt lớn như sau : 1 - Dựa vào dân Khi CMT8 nổ ra, lực lượng của những người cộng sản chỉ có vài nghìn, quân đội chỉ có vài trăm với vũ khí thô sơ tầm vông, dáo mác, súng kíp, Trong khi đó quân Nhật, quân Pháp cùng lực lượng phía chúng có hàng vạn, được trang bị khí giới hiện đại bậc trợ thì đó, ngoại giả chúng còn có hàng vạn tên nữa làm chỗ dựa chắc chắn cả trong và ngoài nước.
Và chính niềm tin vào dân ấy đã giúp cho bao cán bộ cốt cán của cách mạng, ngay cả chủ toạ Hồ Chí Minh nữa thoát hiểm trong tấc gang, bao nhiêu tình huồn cách mạng và kháng chiến giành được thắng lợi

Từ trong trứng nước, CMT8 được ươm mầm trong dân chúng, chín mùi trong dân chúng và bùng nổ cũng nhờ nhân dân. Đây là bài học lớn, không chỉ với việc giành chính quyền mà với ngay việc giữ chính quyền, bảo vệ chính quyền, mang tính thời sự cho bữa qua và cho cả hôm nay.
Nghĩ như thế đã là rất đúng, rất sâu sắc, nhưng càng ngày cuộc sống càng đặt ra nhiều vấn đề cần đáp, chẳng thể chỉ hài lòng với những kết luận mang tính đại quát ấy.
Cũng với điều đó, tin vào dân và được dân tin, họ đã làm nên thắng lợi trong hai cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, đưa giang san đến hiện tại.
Từ thực tiễn đời sống, người ta cần phải đào sâu hơn nữa từ những sự kiện của CMT8 để có thêm những lời giải đáp cho bữa nay, không chỉ với tổ quốc mà còn với từng con người. Dám tin vào nền độc lập, tự do ở một tổ quốc 95% dân số còn mù chữ, mắt toét chân đất, cà răng căng tai là bản lĩnh cách mệnh phi thường của những người cộng sản, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Khi khởi động cao trào cách mệnh tiến tới tổng khởi nghĩa, ngoài một nhóm nhỏ lực lượng vũ trang, lấy việc “tuyên truyền” là chính ra, lực lượng cách mạng lúc ấy hồ hết là những người mù chữ, đói rách, bệnh tật, chưa từng có khái niệm gì về giành và quản lý, bảo vệ chính quyền.
Nhưng ta đã dám làm và đã làm thành công. Ước vọng ấy đã được đón lấy, được tổ chức thực hành bởi một đội quân tiền phong của những ý trung nhân nước, được giác ngộ tư tưởng tiên tiến của thời đại, được đoàn luyện ý chí sắt thép sẵn sàng hi sinh quơ vì ích của giang san và dân chúng, đội quân của những người cộng sản.
Ngay sau khi giành được chính quyền, người dân được cứu đói, được diệt dốt, thực hành đời sống mới… Niềm tin đó càng được củng cố khi sau khi giành được chính quyền trong cả nước, nhà nước dân chủ cộng hòa đã giữ đúng lời hứa.
Nó là đòi hỏi bức thiết của hàng triệu con người cụ thể ở một nước Việt Nam cụ thể, cùng khổ, “một cổ hai tròng” trong nhiều thập kỷ. Sở dĩ dám như vậy, vì ta nắm được quần chúng. Nếu chỉ căn cứ vào so sánh lực lượng như thế, chẳng thể dám làm CMT8. Một lực lượng chính trị được dân tin, dân yêu, dân ủng hộ là vô địch cho dù lực lượng của họ rất ít, trang bị của họ rất yếu.
Vì có sự lãnh đạo, chỉ đạo thống nhất như vậy nên chỉ trong vòng 10 ngày, hết thảy chính quyền đã thuộc về tay quần chúng trong phạm vi cả nước. Nó thành công vì có được lực lượng lãnh đạo tài hoa, có năng lực biến khát vọng của người dân thành hiện thực và cũng thành công vì được quần chúng ủng hộ.
CMT8 được mường tưởng như một cuộc đổi đời: hàng triệu con người đói rét, lầm than nô lệ vùng đứng lên, dưới sự lãnh đạo của những người cộng sản, đứng đầu là người cộng sản yêu nước Hồ Chí Minh, giành lấy giang sơn từ tay thực dân Pháp và phát xít Nhật, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, chính quyền dân chủ quần chúng trước tiên của khu vực Đông Nam Á.
Cũng với nghĩ suy ấy, trong di chúc, người đã nghĩ đến những biện pháp khoan sức dân khi kháng chiến chống Mỹ thắng lợi. Nó là cuộc giành chính quyền bằng sức mạnh chính trị của quần chúng là chính yếu, một cuộc cách mạng của tư tưởng nhân văn, dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc. 3 - Khoan sức dân Vì sao phong trào nhân dân chỉ trong một thời kì ngắn đã dâng cao như nước vỡ bờ ? Vì người dân bị áp bức bóc lột, sưu cao thuế nặng đến cùng cực, phải tự vùng lên theo Đảng cứu lấy đời mình.
Nhờ cuộc cách mệnh đó mà non sông giang san ta mới cớ hiện tại. Người luôn chỉ thị cho cán bộ khi chọn nơi ở cho mình phải “gần dân, không gần đường” và người luôn giữ điều đó đến tận cuối đời. Trong lời kêu gọi của mình, Hồ Chủ tịch đã nêu khẩu hiệu “ chống giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm”.
/. Là ước vọng của biết bao đời con cháu của những ý trung nhân nước bị bêu đầu ngoài chợ, bị chết mỏi mòn trong nhà giam thực dân, bị phơi xác giữa đồng nội. Bài học ấy ngày một minh bạch. Là nền tảng chống ngoại xâm của cha ông ta…Là căn cứ địa của cuộc dân tộc phóng thích chống Pháp, chống Nhật. Hồ Chí Minh, ngay từ khi về nước với một nhúm cán bộ thưa thớt, chui nhủi trong hang đá Pác Bó đến thời kỳ chống Pháp sau này cũng vậy đều chủ trương tin vào dân, sống gần dân.
Câu thơ của Nguyễn Trãi cũng là tổng kết của lịch sử, nó đã được chứng minh hàng trăm lần, một trong những lần đó là CMT8. Nguyện vọng đó là đánh đổ thực dân, đế quốc và bè lũ tay sai, giành lấy độc lập cho đất nước, tự do cho nòi giống, mọi người đều có quyền quyết định vận mệnh của mình.
Làm lật thuyền mới biết sức dân là nước, đó là ý kiến chiến tranh, quan điểm trị nước từ trong truyền thống của tổ sư ta, nó cũng là một trong những bài học của CMT8, một cuộc cách mệnh không chỉ nhân văn về bản chất mà còn cả phương pháp. Nếu để ý một chút, ta sẽ thấy nhiệm vụ chống “giặc ngoại xâm” được đặt xuống cuối dù vào thời khắc ấy, chống ngoại xâm lẽ ra phải được đặt lên hàng đầu.