Suốt 10 năm chịu cực khổ khó nhọc lo cho nhà chồng rồi trắng tay ôm hai con ra khỏi nhà. Tệ hơn, ông bà nội còn tuyên bố từ mặt hai cháu và cả chồng chị cũng bỏ hai con của mình. Đầu tắt mặt tối việc nhà chồng Dù cố giấu nỗi buồn nhưng khi kể chuyện của mình, hiếm chị Châu dừng lại vì quá xúc động, không ngờ thế cục chị lại khổ, chị cứ nghĩ là sống tốt với nhiều người là được nhưng toàn nhận kết quả buồn. Ngay cả người chồng tin tức nhất cũng làm chị khổ cực. Khi chị ra trường đi làm nhân viên nhà băng thì chồng chị còn là một học viên trung cấp máy tính, không những vậy anh còn thua chị nhiều tuổi. Ngày chị dắt anh về ra mắt bác mẹ, không chê trước mặt bạn trai nhưng gia đình không đồng ý, ba chị còn nói: "Con mà yêu người này thì khổ lắm, nhà mình ở Đà Lạt, nhà họ tận Vĩnh Long con phải về đó làm dâu, hơn nữa con sống với ba mẹ sướng từ nhỏ. Nếu con chia tay anh này, ba mẹ sẽ bù đắp mọi thứ theo ý con muốn". Tình ái luôn có lý lẽ riêng nên chị kiên tâm theo lựa chọn của mình. Từ đó bao nhiêu tiền chị làm được đều dành cho việc nuôi anh ăn học, từ học đại học đến cao học. Còn chị, một tiểu thư khi về làm dâu xứ lạ lại càng khó nhọc, ban ngày đi làm cơ quan, tối về lại tăng tả với công việc nhà. Từ ngày làm con dâu trưởng, bao lăm việc nhà chị cũng phải lo, sáng vừa tới cơ quan làm chưa được gì đã tranh thủ trưa về nấu cơm cho cả nhà. Ăn trưa xong lại thu dọn rồi líu tíu đến cơ quan, chiều đến phải tranh thủ về khi vừa hết giờ. Đã vậy nhà còn nuôi thêm cặp lợn nái nên chị suốt ngày đầu tắt mặt tối. Vất vả việc nhà lẫn việc cơ quan, nên khi có bầu, chị đành phải chọn giải pháp nghỉ việc cơ quan để làm việc nhà chờ sinh con. Công việc cực nhọc không được yên ủi lời nào mà mẹ chồng còn nói ý là ngày xưa bà cực gấp trăm lần mà vẫn lo cho chồng con được, giờ con dâu sao không làm được!.
Tuyệt tình đoạn nghĩa Sống xa cha mẹ ruột, gặp mẹ chồng khó tính khó nết, bà nói: Bỏ việc ngoài chứ không được bỏ việc nhà, đã vậy hằng tháng bà con đòi lương bổng vì: "Tao có công đẻ rồi nuôi chồng mày đến bây chừ". Chẳng những thế mỗi lần nhà có chuyện tôn tạo gì bà cũng đòi vợ chồng anh góp một khoản không nhỏ, bà khoe với hàng xóm là chị làm bên nhà băng khối tiền, nhà bố mẹ lại giàu... Thương chồng vì hiếu thảo với cha mẹ nên chị góp nhặt được bao nhiêu đều đưa hết cho chồng. Khổ nỗi, thế cục khi nhường nhịn quá nó trở nên cam chịu, nín nhịn. Khi phát hiện ra chồng có bồ nhí chị nói với bác mẹ chồng, tưởng đâu ông bà thương con dâu, thương hai cháu khuyên con trai trường đoản cú tối về sáng, nhưng chị nhận được điều trái lại. Ông bà nói: "Từ lúc mày làm dâu nhà tao đến nay nhà xảy ra nhiều chuyện lắm, đã vậy con mày đẻ ra nó khắc tuổi với cả gia đình, tao sẵn sàng từ cháu chứ chẳng thể mất thằng con trai. Uất quá chị cãi lại nên bị chồng và cả nhà hùa vào đánh phải đi bệnh viện, cũng từ đó gia đình chị vỡ lẽ, chồng chị chủ động làm đơn ly hôn. Không thể ở được cùng gia đình chồng, chị ôm con về Sài Gòn nương người quen, từ lúc chị đi đến nay đã hai năm chồng chị chưa một lần gọi điện hỏi thăm con, ông bà thì tuyên bố từ cháu nội, nhiều lúc con bị bệnh đưa vào viện cấp cứu nhắn cho anh biết nhưng không nhận được đáp". Chị tâm sự: "Lấy chồng xa xứ tủi hờn khi có chuyện buồn chẳng nơi nương tựa. 10 năm làm dâu cực khổ may mắn mình có được hai đứa con làm động lực để sống. Từ ngày ly hôn đến nay chồng mình chưa hề thăm con một lần chứ nói gì đến chu cấp cho tụi nó. Sự vô tâm này càng làm cho mình mạnh mẽ hơn để sống cho con!". Anh Quỳnh
|

