Chuyện cuối tuần
Báo chí phải mở những trang mục “vệ sinh an toàn thực phẩm”. Những con số thống kê, những tỷ lệ phần trăm thực phẩm nhiễm độc hay những vụ chế biến thực phẩm bẩn bị lột trần là những chỉ số đáng buồn minh họa thêm cho sự xuống cấp về đạo đức, lương tri của xã hội… Điều đáng suy gẫm trong những vụ việc u ám kể trên là vì sao một bộ phận những người lao động lương thiện ngày nào giờ lại cực chẳng đã tiếp tay cho những kẻ vô lương, hám lợi? Có thể thấy một điều rằng thời nay, ngay cả những người cần lao chất phác như những người đã kể, dù có ý thức hay không, giờ cũng dùng cái mà giới ngoại giao hay kinh dinh gọi là “tiêu chuẩn kép”. Hiện, có sao nhiêu người dân cày có một đám ruộng, đám rau, miếng vườn, đàn gia cầm hay ao nuôi thủy sản riêng để dùng cho gia đình, khác với những sản phẩm coi ngó đại trà mà họ sẽ bán ra thị trường đã bị phun thuốc và tiêm thuốc kích thích cho trái lớn, rau to để kiếm thêm lợi nhuận.
Sự mất mát của xã hội trong những vụ sinh sản thực thẩm bất an không chỉ thuần tuý dừng lại ở các mối nguy về sức khỏe. Có thể thấy được điều này qua những cuộc rà soát, thanh tra, những quy định pháp lý mới xuất hiện càng ngày càng nhặt hơn đối với chuyện an toàn thực phẩm. Những sự việc này trước đây chỉ dành cho những luật định, những “tòa án” của lương tri, đạo đức, tình cảm mà thôi, nhưng giờ cứ dần dần phải đi vào những quy định lý trí lạnh lùng của pháp luật. Thế nên mọi người hẳn buộc lòng phải tin rằng mình phải còn tiếp sống trong một tuổi u ám về lương thực mà ngay cả miếng ăn thức uống cũng chứa đầy tai họa… Đoàn Đạt |