"Chân con liệt, nhưng đầu óc không liệt…" Anh Võ Tá Huy (SN 1983) là con thứ ba trong gia đình nghèo có năm anh em ở xã Thạch Hà (TP
Mong ước lúc bấy giờ là phải kiếm sống bằng chính năng lực của mình, bởi anh không muốn bác mẹ phải khó nhọc vì mình nữa.
Với mức lương khá cao, An cũng tằn tiện được chút vốn gửi về quê cho bác mẹ an dưỡng tuổi già. Sau đó, không để ba má phải khổ tâm vì mình, An quyết tâm sang TP. Để được như ngày hôm nay, em thấy mình thật hạnh phúc, dù ông trời đã cướp của em một bên chân nhưng đã bù đắp cho em một người chồng thương yêu và biết sẻ chia cùng hai đứa con.
Ngày cưới, không có mâm cỗ, không có anh em bên nội, đó chỉ là bữa tiệc ngọt với sự góp mặt của bạn bè, các bác lãnh đạo và hơn hết là sự có mặt của bà con trong phường đến chia vui. Dẫu biết con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, thử thách nhưng chúng tôi tin chắc rằng, dù khó khăn đến mấy, họ vẫn sẵn sàng vượt qua, bởi họ đầy ý chí và nghị lực… Hà Hắng.
Năm chưa đầy hai tuổi, Huy bị trận ốm "thập tử nhất sinh" dẫn đến tai biến, tuỳ thuộc co quắp lại. Ngôi nhà nhỏ cuối xóm luôn tràn trề tiếng cười hạnh phúc. Chuyện tình có hậu tình yêu của Huy và An đến như một cơ duyên trời định. Sau khi được đưa về quê, hơn hai năm ròng, đêm nào em cũng khóc vì đớn đau, vì xấu hổ và mặc cảm tật nguyền. Hằng ngày, An cần mẫn nhận đồ của những tiệm trên phố để sửa, còn Huy với những kiến thức về in ấn, anh đã đứng ra nhận in thiếp cưới, bao bì… để kiếm thêm thu nhập.
Cha mẹ An đồng ý nhưng bị bác mẹ Huy phản đối, dù thuyết phục thế nào cũng không được. Nhưng so với bạn bè cùng lứa, An thấy mình thật may mắn vì được cha mẹ cho ăn học đến nơi đến chốn. Huy đã nhờ bố sắm cho mình bộ đồ nghề để đi đánh giày. Hơn ba tháng nằm điều trị ở bệnh viện với nhiều cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, dù đã nỗ lực hết sức nhưng các bác sỹ chỉ cứu được chân phải của An, còn chiếc chân trái phải cắt bỏ, vì bị hoại tử.
Sau bao đêm nghĩ suy, An đã làm hồ sơ và được nhận vào trọng tâm. Thương con, ba má Huy đã phải bán quờ quạng tài sản quý nhất để đưa con đi chữa bệnh nhưng tuyệt vọng. Được bố mẹ và anh chị ủng hộ, An tích cực dự thi đại học Vinh. Chán nản, An đã theo bạn cùng làng vào làm công nhân tại nhà máy cao su Phú Riềng với mức lương 4,5 triệu đồng/tháng. Nhưng học hết lớp 9, Huy đã phải nghỉ vì quãng đường từ nhà đến trường THPT phải mất hơn 10km, trong khi đó điều kiện gia đình lại vô cùng khó khăn.
Đôi vợ chồng khuyết tật vượt lên số phận được mọi người thán phục Từ đó, bất kể mưa nắng, Huy đã tự đến trường, hoàn tất chương trình học cấp 1 rồi cấp 2.
Sau gần nửa năm trời thì vận may đến, ngẫu nhiên Huy gặp được ông Hoàng Sỹ Thu (giám đốc trọng điểm dạy nghề dành cho người khuyết tật Hà Tĩnh) được ông đưa về học tin học và chẳng bao lâu thì thành thục nghề in lưới. Từ đó, cô trở nên tự tin và cố kỉnh vươn lên trong cuộc sống. Thế nhưng, dù rất thế nhưng qua hai năm liền đèn sách, An vẫn trượt. Suốt tuổi thơ, Huy đã phải sống trong sự mặc cảm, mặc cảm của thân phận tật nguyền.
Cưới xong, hai vợ chồng vẫn ở lại Trung tâm để đi làm, đến năm 2011, hai vợ chồng mới chuyển về ngôi nhà mới được bác mẹ hai bên và anh em giúp đỡ xây dựng tại xóm Đông Đoài, xã Thạch Hạ. Ban đầu giữa hai người chỉ là là sự đồng cảm, sẻ chia nhưng tình cảm với An trong Huy càng ngày càng lớn dần.
Một lần, có người khách trung tuổi đến may đồ tại tiệm, thấy An đang loay hoay may vá, ông liền gợi ý cho cô làm hồ sơ vào Trung tâm Dạy nghề dành cho người khuyết tật tỉnh Hà Tĩnh. An và Huy thậm chí đã nhờ lãnh đạo trọng điểm đến thuyết phục bố mẹ Huy nhưng đều không thành.
Đối với em, điều này như một giấc mơ vậy!”. An không dám đi ra ngoài vì sợ hàng xóm nhìn thấy, người ta chỉ trỏ, bàn tán. Bà Nguyễn Thị Nghĩa - mẹ anh Huy tâm sự: "Dù liệt chân và tay trái nhưng Huy là một cậu bé rất sáng dạ, luôn khát khao được đến trường. Trở thành thiếu nữ, ước mong về ngày được cắp sách vào giảng đường đại học luôn thường trực trong An. Không chỉ ngăn cấm Huy lên nhà An chơi, cha mẹ Huy còn lên nhà An để cầu xin cô trường đoản cú con trai họ.
Chị Ngô Thị An (SN 1981) cũng có một căn số bi đát không kém. Cũng chính tại trọng điểm này, anh Võ Tá Huy đã gặp chị An và tình bắt đầu đơm hoa. Lúc đó, An đã không tin nổi vào tai mình, tâm trạng của cô rối bời hạnh phúc pha lẫn sự hoang mang. Những ngày đầu vào sống với các bạn cùng cảnh ngộ, gặp nhiều bạn có tình cảnh éo le hơn, An nghĩ mình còn may mắn quá.
Hà Tĩnh). Tiếp đến, năm 2011, cháu thứ hai là Võ Hoàng Việt Phương ra đời đã làm cho tổ ấm của họ tràn trề tiếng cười hạnh phúc. Nhưng mạng thật ác nghiệt, trong một lần đứng máy chế biến mủ cao su, không may An bị máy cuốn vào gầm khiến cho đôi chân của cô dập nát hoàn toàn.
Khi cháu lên lớp 1, vợ chồng tôi định cho nó nghỉ học vì đi lại quá khó nhọc thì cháu khóc rồi van vỉ rằng, chân con bị liệt nhưng đầu óc con không liệt.
Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông, cuộc sống liên miên với những ngày "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời". Nhìn bóng vía tấp tểnh của đôi vợ chồng tật nguyền đứng cạnh nhau, chúng tôi phải bái phục.
Cũng chính tại tiệm may này, thế cục An bước sang trang mới. Nhưng chính ái tình thực tâm của Huy đã chinh phục được trái tim cô. Sau khi An sinh con trai đầu lòng, nhìn thấy đứa cháu mũm mĩm, đáng yêu, ba má Huy đã lên nhà ngoại đón hai mẹ con An về sống cùng.
Con sẽ tập dượt để tự đến trường, nghe con nói, vợ chồng tôi chỉ biết rứa thay nhau đưa cháu tới trường".
Có những khi bước xuống giường, cứ nghĩ đôi chân mình còn lành lặn, em ngã xuống giường, đau lắm!". Khi đã thạo tay nghề, An trở về quê và làm mướn cho một tiệm may nhỏ.
Mãi tới hơn ba năm sau, An mới dám bước chân ra đường xúc tiếp với mọi người xung quanh. Hai năm sống trong trọng tâm Dạy nghề dành cho người khuyết tật tỉnh Hà Tĩnh, họ đã quen nhau.
Vinh học nghề may xống áo để tự kiếm sống. Và một ngày, Huy ngỏ lời yêu với An. Lau vội dòng nước mắt, An tâm tư: "Về sau, ông bà thương em nhiều lắm.
Huy và An nên vợ nên chồng hạnh phúc của họ càng được nhân lên gấp bội khi cuối năm 2009, An sinh đứa con đầu lòng, đặt tên là Võ Sỹ Hoàng.
Bởi bác mẹ Huy nghĩ, hai người tàn tật đến với nhau thì sau này cuộc sống sẽ ra sao, chỉ làm khổ nhau mà thôi!.
Hàng ngày, Huy lê lết tìm đến các quán cà phê, quán ăn để đánh giày. Cương quyết bảo vệ tình yêu của mình, An và Huy đã tổ chức đám cưới ngay tại trọng điểm. Rồi một ngày, Huy giới thiệu bạn gái nhưng bố mẹ Huy đã kịch liệt phản đối.
Khuôn mặt trầm tư, An san sẻ: "Ngày bị nạn, em sốc lắm, nghĩ cuộc đời đã hết. Chính từ tình cảm thực bụng đó, Huy quyết định lấy An làm vợ.